Trong ngành dịch vụ Khách hàng, cụm từ “Tinh thần Omotenashi” đã không còn xa lạ với người Việt. Đó là tinh thần phục vụ Khách hàng bằng cả tấm lòng đến từ Nhật Bản. Tại Toyota Hiroshima Vĩnh Phúc-HT, chúng tôi luôn nỗ lực để đem đến sự hài lòng vượt trên mong đợi của Khách hàng. Đó không nhất thiết phải là những việc làm to lớn mà đôi khi chỉ cần là những hành động nhỏ nhưng chân thành đã để lại ấn tượng tốt cho Khách hàng.
Hôm nay qua những câu chuyện của các bạn nhân viên THVP, chúng ta sẽ hiểu hơn về tinh thần Omotenashi và cùng lan tỏa tinh thần ấy nhé!

Tôi là Trang, nhân viên CS tại đại lý Toyota Hiroshima Vĩnh Phúc. Tôi đã làm việc tại đây từ ngày đầu ra trường đại học đến giờ đã hơn 10 năm rồi. Tuy đã trải qua rất nhiều vị trí công việc như lễ tân, nhân viên CS, nhân viên hành chính nhân sự nhưng công việc để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất vẫn là công việc hiện tại của tôi- 1 nhân viên CSKH.
Còn nhớ có 1 lần khi đang mải mê khảo sát khách hàng sau sửa chữa thì có 1 cuộc gọi đến tổng đài. Đầu dây vang lên là giọng nói của 1 anh khách hàng tên là Quang, anh vội vàng nói ” Xin cho hỏi đây có phải Hiroshima không? Làm ơn giúp anh với, anh đang ở bệnh viện đa khoa tỉnh nhưng khám bệnh xong thì ra bãi đỗ xe, có một cái xe chắn ngang nên không lái xe ra được, mà anh hỏi chú bảo vệ cũng không biết liên lạc với chủ xe như thế nào. Anh đã chờ ở đây hơn 30 phút rồi mà đang bận việc gấp nên đành gọi cho Hiroshima không biết có thể cho anh số điện thoại của chủ xe này được không? (trên xe có dán tem của đại lý nên khách hàng liền gọi tới đại lí hỏi). Tôi vội hỗ trợ cho anh ” Dạ, em biết anh đang rất vội , tuy nhiên quy định của đại lí là không được phép tiết lộ thông tin khách hàng. Vậy anh chờ em 1 chút để em tra hệ thống và thử liên lạc với khách thử xem có được không”. Anh Quang khẩn khoản bảo em cố giúp anh với vì anh đang rất vội. Tôi tra biển số xe và thử liên hệ nhưng khách cũng không nghe máy. Tôi cố gọi thêm vài lần thì may quá, khách lại nghe. Tôi vội hỏi ” Em xin lỗi đã làm phiền anh nhưng có phải nhà mình đang đi khám bệnh ở viện tỉnh Vĩnh Phúc không ạ?. Anh khách hàng rất ngạc nhiên và hỏi lại ” Sao em biết?”. Tôi vội vàng nói ” Dạ, có 1 anh vừa gọi điện tới bên em nhờ liên hệ với anh vì xe nhà mình hình như đang chắn đường nên xe anh ấy không ra khỏi lán gửi xe được ạ. Anh có thể qua đó để hỗ trợ anh ấy được không vì anh ấy hình như đang rất vội ạ”. Anh khách cười bảo ” Ừ, lúc vào anh cũng vội quá chắc không để ý kịp. Đây, để anh thử qua xem thế nào. Em nhiệt tình quá, cảm ơn em “.
Sau khi chào khách hàng xong tôi lại liên hệ cho anh Quang và báo lại tình hình. Anh cảm ơn tôi rất nhiều. Anh còn bảo em có biết anh có phải khách bên em không mà gọi hộ anh thế. Tôi trả lời: dù anh có phải khách hàng bên em không thì em vẫn rất vui khi đã giúp được người khác. Mong rằng anh sẽ ủng hộ cho đại lí bên em trong thời gian tới.